Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

Viết trong đêm khuya – Tiếng rao giữa màn trời


Nơi chiếc bàn học bên cửa sổ tầng 3 của Tu viện, tôi ngồi chăm chú với những con số, công thức và những dòng chữ dài dòng khó hiểu. Phòng học rộng lớn vẫn lặng lẽ với sự vốn phải có trong đêm khuya. Những tài liệu đủ loại, chúng nằm bất động như đang chờ đợi đến lượt tôi “gặm nhấm” hết từng phần.
Chúng nằm bất động như đang chờ đợi đến lượt tôi “gặm nhấm” hết từng phần. Ngoài trời, gió thổi mạnh rít qua từng khe hở của những cánh cửa sổ, tiếng gió vù vù chen lẫn tiếng mưa lách cách đang rơi đều trên những tấm tôn nhà. Nhưng cơn mưa rào mùa thu dai dẳng đến não nề!. Mưa vốn dĩ được xem như một “đặc sản” của xứ Huế thanh bình và thơ mộng. Đặc biệt vào mùa mưa như bây giờ người ta có thể nhận thấy  “cả tháng trời chẳng được nhìn thấy mặt trời”.
Đối với tôi, những cơn mưa ở Huế lại mang một nét gì đó riêng và khác với ở quê tôi cũng như bất vùng nào trên đất nước mà tôi biết đến. Cái khác không nằm trong bản chất, nhưng khác trong những đặc điểm mà tôi thường thấy. Nằm ở miền Nam Trung Bộ với phía đông giáp biển Đông, phía Tây giáp biên giới Lào với dãy núi Trường Sơn, phía nam bị chắn bởi đèo Hải Vân. Huế được xem như điểm hội tụ, vùng giao thoa của 2 luồng khí hậu – Nam – Bắc. Vì thế Huế sở hữu một bầu khí hậu chẳng nơi nào có được!. Với mùa hè nắng nóng, trời bức và khô; mùa mưa độ ẩm luôn ở mức cao, những cơn mưa dài, rả rích với cường độ liên tục.
Đang vùi đầu trong những con số khô khan, nhiều lúc làm tôi đau đầu chán ngán, tôi bỗng chợt bị đánh thức bởi tiếng rao bán bánh của người bán bánh bao. “Bánh bao đây”, “ai bánh bao nóng đây”. Và rồi như bỏ quên những trang sách lúc nào không biết, tôi lạc vào những dòng suy tư, miên man trong những suy nghĩ…những công thức, con số loằng ngoằng giờ được thay bởi tiếng tiếng rao nỗi bật  và hình ảnh của người bán bánh.
Trong màn đêm thâu với sự vắng lặng của đô thị về khuya, hòa vào trong tiếng mưa rơi, tiếng gió vù thổi. Tiếng rao của người bán bánh cũng cất lên đều đều, rõ nét. Tiếng rao như tiếng lòng mời gọi tha thiết của người bán bánh vẫn cất lên một cách ròn rã mà nghe não lòng. Nó phát đi từ con hẻm nhỏ trong góc phố nhưng vang vọng trên cả vùng trời của khu phố, cô độc trong màn trời và sự tĩnh lặng của đêm khuya.
“Bánh bao đây”, “ai bánh bao nóng đây”... Bánh bao nóng mà sao tôi thấy lòng mình lạnh đến thế!. Ngước qua cửa sổ, trong ánh đèn vàng mờ nhạt trên con phố nhỏ không một bóng người, tôi thấy những hạt mưa vẫn rơi đều, những ngọn cây đong đưa và cành lá rùng rình trước gió. Thoáng xa xa, lấp loáng những ánh đèn nhỏ trong những căn phòng của những nhà ngủ muộn.
Tôi nghĩ về hình ảnh người bán bánh. Dù tôi không thấy rõ nhưng tôi có thể cảm nhận được những làn hơi nóng đang bốc lên, cùng với mùi thơm ngào ngạt của những chiếc bánh trong chiếc vung trên chiếc xe đẩy của người bán bánh. Người ấy vẫn âm thầm đẩy chiếc xe, lặng lẽ bước những bước nặng nề trong tiếng rao lạc lõng. Tôi chắc rằng lúc này trong lòng người ấy còn lạnh hơn cả tôi nữa và lòng cũng nặng như những hạt mưa vẫn rơi trên phố. Lạnh chẳng bởi cái lạnh của những cơn mưa cuối thu hay cơn gió lạnh đầu mùa. Hay chăng đó cũng chỉ là chút lạnh chóng qua của da thịt bên ngoài. Nhưng lòng người ấy lạnh trong sự đơn lẽ của chính mình; lạnh trong sự heo hút của phố phường thanh vắng; lạnh vì thiếu đi chút hơi ấm đáng có của gia đình, người thân và có lẽ lạnh vì đời vẫn lạnh!!. Cái lạnh của cuộc đời cho mỗi người những cảm giác khác nhau với những hình thái khác nhau. Cái lạnh của sự ích kỷ, ghen tương, đố kỵ; cái lạnh của sự vô cảm, cá nhân vì thiếu đi chút tình người…Vâng, mỗi người trong mỗi hoàn cảnh riêng đều có thể nếm trải được những cảm giác khác nhau. Bất cứ ai, trong chút khoảng lặng riêng của mình hơn một lần đều cảm nhận được điều đó.
Dẫu biết cuộc đời không ai giống ai, mỗi người mỗi cảnh nhưng điều chắc chắn là chẳng ai sống một mình trong một hành tinh, nhưng chung sống trong cùng một thế giới, trong cùng một bầu trời và dưới cùng một tầng ozon vì thế không ai mà lại không cần đến nhau, không cần đến một tấm lòng để chia sẻ, trao ban.
Tôi tự hỏi điều gì đã làm nên con người với mỗi số phận khác nhau? Phải chăng mỗi người cũng được tự do làm những việc để tạo nên cho mình một số phận? Đâu là lý do của khởi điểm cuộc đời mỗi người và quy luật cuộc sống là công bằng cho nhau? Sao lại là người đó bán bánh mà không phải là tôi hay một ai đó đang say giấc ngon lành ấm áp?
Tôi cũng phải tự cười với bản thân vì tôi biết chẳng ai có thể nói cho tôi biết rõ lời giải cho những thắc mắc phũ phàng đó. Có chăng mẫu số chung cho mọi thứ là ý định và sự quan phòng yêu thương của Đấng Tạo hóa với tặng phẩm là ý thức và sự tự do của mỗi người. Dù điều đó chẳng dễ để hiểu chút nào!!!. Và cuộc sông vẫn còn đó những phận đời bi đát, những nỗi buồn không vơi và cả những nỗi đau xé lòng, tan tác... Phải chăng con người của xã hội ngay nay đang thiếu đi một điều cần thiết:một tấm lòng mà như cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nói: “Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng. Chẳng để làm gì….”. Một tấm lòng cảm, thông chia sẻ; một tấm lòng tha thứ, yêu thương của một trái tim đồng cảm và biết lắng nghe nhịp đập của nhau để chấp nhận nhau.
Tôi như kẻ vô thức trong vòng mù mờ lận đận. Chiếc xe bán bánh vẫn lắc lư di chuyển trên từng đoạn phố theo sau hình bóng nhỏ nhẹ trải bước trên đường. Tiếng rao trong đêm, tôi nghe như tiếng nấc lòng vẫn kêu lên yếu ớt rồi nhỏ dần, nhỏ dần…
Tiếng kẹt cửa đưa tôi về lại với thực tại, trước mắt tôi những trang sách vẫn còn để ngõ. Ngước mắt nhìn lên đông hồ đã điểm 0h45’, tiếng tích tắc của chiếc kim đồng hồ như rõ hơn trong căn phòng vắng. Con mắt cảm thấy cay và lòng vẫn chút xôn xao, tôi gấp những tập sách lại và bước lên giường ở phòng ngủ tầng trên. Tiếng rao của người bán bánh vẫn còn đó trong tâm trí tôi và hình ảnh người bán bánh vẫn đâu đó trong con hẻm của thành phố này. Cuộc sống có hay chăng :
“Thuyền ngược nước xuôi đời khó xử
Trời nhào đất lộn đạo không lay.”
                                             (Nhà thờ Kim Long - Huế)
Ha theo như R.Soruthwel: “ Dù người mù không nhìn thấy ánh sáng thì mặt trời vẫn chiếu sáng”. Thời gian sẽ trôi đi theo kiếp người, chẳng chờ đợi ai. Và ai biết được cuộc đời mai đây sẽ ra sao, nhưng một điều chắc chắn là ai cũng phải sống và tiếp tục bước đi giữa dòng đời xô bồ vẫn không nghừng trôi chảy. Giữa một nữa là ánh sáng, một nữa là bóng đêm. Giữa thật – giả lẫn lộn, giữa hoài nghi, đố kỵ và niềm tin, tình yêu. Và như ai đó đã nói: “nơi lạnh nhất chẳng phải là Bắc cực nhưng chính là nơi vắng bóng tình yêu”. Có lẽ chỉ có tình yêu chân thành, sự lắng nghe, hiểu và đồng cảm với nhau mới đem lại cho nhau hơi ấm tình người mới xua đi cái lạnh của cuộc đời. Vâng chỉ một chút tình thôi là cũng đủ!!
Với niềm tin vào cuộc sống, có việc gì đó để làm, có ai đó để yêu thương và có điều gì đó để hy vọng là một trong những yếu tố làm nên hạnh phúc cho con người trong cuộc sống này. Tôi biết rằng sẽ chẳng có một triết lý và con đường nào chung cho tất cả mọi người sống và bước đi.Tôi đang tự hỏi không biết giờ này người ấy sẽ đi đâu và có ngủ tối nay???
Ngoài kia, gió vẫn thổi, mưa hãy còn rơi và đời vẫn lạnh.!

Huế, Đêm Tu viện 12/11/2011.
Pr.Thienchi
Lữ khách.

Không có nhận xét nào:

BÀI ĐĂNG PHỔ BIẾN