Mặc dù
có một số điểm tương tự giữa Chúa Giêsu và Muhammad – như lãnh đạo tôn giáo vĩ đại
và ảnh hưởng thế giới, nhưng có những điểm rất khác nhau. Đó là khác nhau về
lời tuyên bố, tính cách, quyền phép, ủy thác, quyền năng và sứ điệp. Chúng ta
hãy cùng điểm qua các điểm dị biệt này.
Tuyên
bố khác nhau
Muhammad
nói ông chỉ là một con người; Còn Đức Giêsu tuên bố Ngài là Thiên Chúa. Thật vậy,
Muhammad chưa hề tuyên bố ông là gì khác hơn một con người, một tiên tri của
Đấng Allah. Lời cầu nguyện của ông chứng tỏ điều này: “Lạy Thánh Allah! Con
chỉ là một con người” (Ahmed, Musnad, Vol. 6, tr. 103).
Mặc dù
Đức Giêsu là một con người, cũng cảm thấy đau đớn, đói, khát, mệt mỏi, và cũng
bị cám dỗ như chúng ta, nhưng Đức Giêsu là Thiên Chúa, đồng đẳng với Chúa Cha
và Chúa Thánh Thần. Ngài được nói trước là sẽ làm người, Ngài và Chúa Cha luôn
hiện hữu là MỘT Thiên Chúa, đồng sáng tạo vũ trụ.
Vài lý
thuyết phổ thông, như The Da Vinci Code (Mật mã Da
Vinci), cho rằng Giáo hội đã “phát minh” thần tính (divinity) của Chúa
Giêsu, nhưng các chứng cớ lịch sử cho thấy các Kitô hữu đầu tiên đã tin rằng
Chúa Giêsu vừa là Thiên Chúa vừa là con người.
Kitô
giáo không như vậy nếu các môn đệ của Chúa Giêsu không hoàn toàn tin Ngài là
Thiên Chúa. Thuật ngữ “Con Thiên Chúa” (Son of God) không có nghĩa là “con ruột”
(biological offspring, về phương diện sinh học) hoặc Chúa Giêsu “kém thua” Chúa
Cha, mà chỉ phản ánh mối quan hệ lẫn nhau về tính thần thánh (godhead). Các
chứng cớ đều cho thấy rõ rằng các môn đệ đã hoàn toàn tin Chúa Giêsu là Thiên
Chúa.
Tính
cách khác nhau
Là một
con người, Muhammad cũng phạm tội và chết như chúng ta. Nhưng Chúa Giêsu tuyệt
đối không có tội: “Ai trong các ông chứng minh được là tôi có tội? Nếu tôi
nói sự thật, sao các ông lại không tin tôi? Ai trong các ông chứng minh được là
tôi có tội? Nếu tôi nói sự thật, sao các ông lại không tin tôi?” (Ga
8:46). Ngay cả các kẻ thù của Ngài cũng không thể kết tội Ngài đã phá bỏ các
Điều răn của Thiên Chúa. Còn Muhammad nhận mình cũng sai lầm, và xin Đấng Allah
tha thứ 3 lần (Sura al-Ghafir 40:55; 47:19 al-Fath 48:2).
Quyền
phép khác nhau
Muhammad
chưa bao giờ làm một phép lạ nào (Qur’an 29:50), nhưng Chúa
Giêsu đã chứng tỏ quyền phép đối với thiên nhiên và con người bằng cách làm rất
nhiều phép lạ: Chữa người què, mù, câm, điếc, làm sóng yên biển lặng,
làm cho người chết sống lại, hóa bánh ra nhiều, đuổi thần ô uế,…
Ủy
thác khác nhau
Chúa
Giêsu được các ngôn sứ tiên báo, còn Muhammad thì không. Muhammad không đưa ra
các ủy thác nào ngoài sự tiết lộ (revelation). Gần 300 lời tiên tri trong Cựu
ước với 61 chi tiết đặc biệt đã được Chúa Giêsu hoàn tất. Chỉ Thiên Chúa mới có
thể ứng nghiệm đầy đủ từng chi tiết. Do đó, Chúa Giêsu đã phù hợp từng chi
tiết. Thiên nhiệm của Chúa Giêsu được tiên báo bằng Lời Tiên Tri của Thiên Chúa.
Quyền
năng khác nhau
Sự
phục sinh của Chúa Giêsu đã chứng tỏ thiên năng của Ngài, còn Muhammad đã chết
và xương cốt vẫn ở ngôi mộ tại Medina .
Mặt khác, Chúa Giêsu đã sống lại sau 3 ngày bị đóng đinh và đã được các lý hình
xác nhận là Ngài đã tắt hơi thở. Cuộc khổ nạn và sự phục sinh của Ngài là các
sự kiện lịch sử mà ngày nay người ta đã chứng minh cụ thể rõ ràng.
Sứ
điệp khác nhau
Chúa
Giêsu dạy yêu thương và dịu hiền, còn Muhammad dạy quy luật và phục tùng (submission).
Muhammad dạy rằng chúng ta phải đạt được ơn cứu độ bằng cách trung thành với
Ngũ Trụ Đức Tin Hồi Giáo (Islam’s Five Pillars of the Faith). Nói cách khác, ơn
cứu độ của chúng ta tùy thuộc vào nỗ lực của chúng ta. Thậm chí người ta không
bảo đảm được ơn tha thứ, và phải nhờ vào lòng thương xót của Đấng Allah để được
tha thứ. Một số tín đồ Hồi giáo tin rằng kinh Koran (Qur’an) dạy phải tử đạo vì
Đấng Allah thì sẽ được cứu độ và sẽ được thưởng công lên trời.
Chúa
Giêsu nói rằng Thiên Chúa tạo dựng chúng ta để thiết lập mối quan hệ với Ngài.
Kế hoạch của Ngài là nuôi dưỡng chúng ta trong một thiên gia (heavenly family)
với tư cách là những đứa con yêu dấu của Ngài. Tuy nhiên, chúng ta đã phản
nghịch Ngài và phá bỏ luật luân lý của Ngài. Kinh thánh gọi đó là tội lỗi. Sự
bất tuân chống lại Thiên Chúa như vậy cần phải xét xử. Các hành vi tốt của
chúng ta, tiền bạc, hoặc lời cầu nguyện cũng không thể chuộc lại tội lỗi của
mình.
Kinh
thánh cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa đầy lòng nhân hậu và xót thương. Ngài
đã “trả giá” cho chúng ta bằng chính giá máu của Đức Kitô qua cuộc khổ nạn đau
thương và cái chết nhục nhã trên Thập giá. Thánh Phaolô nói: “Nếu quả thật
sự liên kết với Đức Kitô đem lại cho chúng ta một niềm an ủi, nếu tình bác ái
khích lệ chúng ta, nếu chúng ta được hiệp thông trong Thần Khí, nếu chúng ta
sống thân tình và biết cảm thương nhau, thì xin anh em hãy làm cho niềm vui của
tôi được trọn vẹn, là hãy có cùng một cảm nghĩ, cùng một lòng mến, cùng một tâm
hồn, cùng một ý hướng như nhau. Đừng làm chi vì ganh tị hay vì hư danh, nhưng
hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình. Mỗi người đừng tìm lợi
ích cho riêng mình, nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác. Giữa anh em với nhau,
anh em hãy có những tâm tình như chính Đức Kitô Giêsu” (Pl 2:1-5).
Chúa
Giêsu nói: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào
Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3:16).
Chúa
Giêsu dạy rằng ơn cứu độ là tặng phẩm phải được ấp ủ bằng việc tin vào chính
Ngài, chứ không là những việtc làm của chúng ta. Sự chọn lựa của chúng ta là CHẤP
NHẬN hoặc TỪ KHƯỚC ơn tha thứ của Thiên Chúa.
Viễn
Đông chuyển
ngữ từ Y-Jesus.com
