Trong năm phụng vụ, các lễ kính Đức Mẹ cũng phải phản ánh một
cách rõ ràng mầu nhiệm của Chúa Kitô; vì tất cả cuộc đời Mẹ đâm rễ sâu trong
mầu nhiệm ấy. Nếu không có điểm tham chiếu đó, các lễ kính Đức Mẹ sẽ không có ý
nghĩa cũng như lý do hiện hữu. Đàng khác, năm phụng vụ sẽ không trọn vẹn, nếu
không cho thấy một sự hiện diện thích hợp của Đức Maria. Cũng thế, như trong
nguồn gốc và lịch sử của mình Giáo Hội hiệp nhất với Mẹ Thiên Chúa, thì cũng
phải cử hành Mẹ trong cuộc sống phụng tự của mình. Đức Trinh Nữ hiện diện trong
năm phụng vụ, bởi vì Mẹ hiện diện trong cuộc sống của Giáo Hội, và là mẫu gương
của thái độ tinh thần, qua đó Giáo Hội cử hành và sống các mầu nhiệm của Chúa
(MC 16).
Sự hiện diện này của Đức
Maria trong năm phụng vụ là một sự kiện quan trọng có các hiệu quả thuộc trật
tự thiêng liêng và mục vụ. Vì thế các lễ kính Đức Maria đã là đối tượng của sự
chú ý đặc biệt trong việc cải tổ lịch phụng vụ. Phải chú ý tới các nguyên tắc
của Hiến chế Phụng Vụ Thánh cũng như giáo lý của chương VIII trong hiến chế về
Giáo Hội.
Sau đây là bảng liệt kê các lễ kính Đức Mẹ so sánh giữa hai lịch phụng vụ cũ ban hành ngày 25 tháng 7 năm 1960 và lịch phụng vụ mới ban hành ngày 21 tháng 3 năm 1969. Nó là dụng cụ giúp đọc hiểu và tổng hợp các lễ kính Đức Mẹ trong năm phụng vụ.
- 1 tháng Giêng:
lịch cũ không có lễ; lịch mới lễ Đức Maria rất thánh Mẹ Thiên Chúa.
- 2 tháng 2: lịch
cũ lễ Thanh tẩy của Đức Trinh Nữ Maria; lịch mới lễ Dâng Chúa trong đền thờ.
- 11 tháng 2: lịch
cũ lễ hiện ra của Đức Trinh Nữ Maria Vô Nhiễm; lễ nhớ 7 sự thương khó Đức Mẹ;
lịch mới không có.
- 25 tháng 3: lịch
cũ lễ Truyền tin của Đức Trinh Nữ Maria; lịch mới lễ Truyền tin của Chúa.
- 31 tháng 5: lịch
cũ lễ Đức Maria Trinh Vương; lịch mới lễ Thăm viếng của Đức Trinh Nữ Maria hay
lễ Đức Mẹ đi thăm bà Elidabét.
- Thứ Bảy sau lễ Thánh
Tâm: lịch cũ không có lễ; lịch mới lễ Trái Tim Đức Mẹ.
- 2 tháng 7: lịch
cũ lễ Đức Mẹ đi thăm bà Elidablét; lịch mới không có lễ.
- 16 tháng 7: lịch
cũ lễ nhớ Đức Trinh Nữ Maria của núi Camêlô; lịch mới lễ Trinh Nữ Maria của núi
Camêlô.
- 5 tháng 8: lễ
dâng kính nhà thờ Đức thánh Maria của tuyết, hay nhà thờ Đức Bà xuống tuyết;
lịch mới dâng kính Vương cung thánh đường Đức Bà Cả.
- 15 tháng 8: lễ Đức Trinh Nữ Maria hồn xác lên trời trong lịch cũ cũng như trong lịch mới.
- 15 tháng 8: lễ Đức Trinh Nữ Maria hồn xác lên trời trong lịch cũ cũng như trong lịch mới.
- 22 tháng 8: lịch
cũ lễ Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội của Đức Trinh Nữ Maria; lịch mới lễ Đức
Maria Trinh Vương.
- 8 tháng 9: lễ
sinh nhật Đức Maria trong lịch cũ và lịch mới.
- 12 tháng 9:
trong lịch cũ lễ kính tên rất thánh của Đức Trinh Nữ Maria; lịch mới không có.
- 15 tháng 9: lễ
kính bảy sự thương khó của Đức Trinh Nữ Maria trong lịch cũ cũng như trong lịch
mới.
- 24 tháng 9:
trong lịch cũ lễ nhớ Đức Trinh Nữ Maria Mercede; trong lịch mới không có.
- 7 tháng 10: lễ
Đức Mẹ Mân Côi trong lịch cũ cũng như trong lịch mới.
- 11 tháng 10:
trong lịch cũ lễ kính chức làm mẹ của Đức Trinh Nữ Maria; trong lịch mới không
có.
- 21 tháng 11: lễ
dâng Đức Trinh Nữ Maria vào đền thánh trong lịch cũ cũng như trong lịch mới.
- 8 tháng 12: lễ
Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội trong lịch cũ cũng như trong lịch mới.
Trong lịch cũ có các ngày
lễ bậc nhất, bậc nhì, bậc ba; trong lịch mới có các lễ trọng, lễ kính, lễ nhớ
buộc hay không buộc. Và thêm Kinh Tiền tụng riêng.
Toàn thể các lễ về Đức Mẹ được trình bày như là phản ánh các lễ của Chúa Giêsu Kitô. Và người ta có khuynh hướng thiết lập một sự song song giữa việc cử hành các mầu nhiệm của Chúa Kitô với việc cử hành các mầu nhiệm của Đức Maria như sau:
Toàn thể các lễ về Đức Mẹ được trình bày như là phản ánh các lễ của Chúa Giêsu Kitô. Và người ta có khuynh hướng thiết lập một sự song song giữa việc cử hành các mầu nhiệm của Chúa Kitô với việc cử hành các mầu nhiệm của Đức Maria như sau:
- Truyền tin của Chúa =
Vô nhiễm nguyên tội
- Chúa giáng sinh = Sinh
nhật Đức Mẹ
- Dâng Chúa trong đền
thánh = Dâng Đức Maria vào đền thánh.
- Phục sinh lên trời của
Chúa Kitô = Đức Maria hồn xác lên trời.
Việc bắt chước này cũng
có trong cả các lễ tước hiệu hay các khía cạnh đặc biệt như:
- Thánh Tâm Chúa Giêsu =
Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Đức Maria.
- Chúa Kitô Vua = Đức
Maria Nữ Vương.
Trong số các kiểu khác
nhau giúp duyệt xét danh sách các lễ về Đức Mẹ mà lịch phụng vụ đề nghị, kiểu
phù hợp nhất với các nguyên tắc do Hiến chế Phụng Vụ Thánh và cả Tông huấn về
việc sùng kính Đức Maria thiết định, xem ra là kiểu sắp xếp thành các lễ nhớ,
nghĩa là tưởng niệm các biến cố cứu độ, trong đó Đức Trinh Nữ được kết hiệp một
cách mật thiết với Chúa Con, và thành các lễ bày tỏ lòng sùng mộ.
Trước hết là các lễ nhớ.
Các lễ nhớ đầu tiên là các lễ diễn tả các biến cố của lịch sử cứu độ, được lồng
vào trong việc nhập thể cứu rỗi. Khi quy chiếu tình trạng biến chuyển hiện nay
của chúng, có thể sắp các lễ ấy thành một lược đồ như sau:
1. Lễ Đức Maria Vô Nhiễm
Nguyên Tội
2. Lễ Sinh nhật Đức Trinh
Nữ Maria
3. Lễ dâng Đức Trinh Nữ
Maria vào đền thánh
4. Lễ Truyền tin của Chúa
5. Lễ Đức Trinh Nữ Maria
thăm bà Elidabét
6. Lễ Đức Maria Rất Thánh
Mẹ Thiên Chúa
7. Lễ dâng Chúa trong đền
thờ
8. Lễ Đức Maria sầu bi
9. Lễ Đức Trinh Nữ Maria
hồn xác lên trời.
Danh sách này còn phải
được thu hẹp lại hay làm cho lớn hơn: thu hẹp lại bởi vì hai lễ Truyền Tin và
Dâng Chúa Giêsu trong đền thờ là các lễ của Chúa Kitô, và chỉ tưởng niệm Đức
Maria một cách phụ thuộc; làm cho lớn hơn bởi vì danh sách không bao gồm các
ngày Chúa nhật Mùa Vọng liên quan tới Đức Maria và các tưởng niệm Truyền tin và
Thăm viếng trong các ngày lễ Giáng sinh của Mùa Vọng, nghĩa là các ngày 20-21
tháng 12.
Ngoài ra, cần phải ghi
nhận rằng hầu như tất cả các lễ Mùa Giáng Sinh đều có bóng dáng gương mặt của
Đức Maria, vì vai trò và thế đứng đặc biệt của Mẹ trong thời thơ ấu của Chúa
Giêsu: lễ Giáng Sinh, lễ Thánh Gia, lễ Chúa tỏ mình cho ba nhà Đạo sĩ cũng như
trong tiệc cưới làng Cana.
Cái khó khăn lớn nhất
phát xuất từ các lễ kể trên đó là chúng có nguồn gốc với các lý do và thời điểm
độc lập, vì thế cả khi trong sự phát triển chúng đã trở thành các lễ nhớ, nhưng
chúng không đựơc sắp xếp một cách cơ cấu với chu kỳ nền tảng. Việc sắp xếp
chúng hầu như luôn luôn gắn liền với các ngày trong các tháng, đôi khi vén mở
cho thấy một sự gắn bó với chu kỳ cứu độ, nhưng không thể đi xa hơn ý tưởng
này. Do đó trong thực tế, một vài lễ phần nào vẫn còn là các lễ có tính cách
tín lý.
Theo cái nhìn đó thì chỉ
có lễ trọng Đức Mẹ hồn xác lên trời và lễ nhớ Đức Mẹ sầu bi là thuộc chu kỳ
phục sinh, trong khi tất cả các ngày lễ khác, một cách ít nhiều trực tiếp, đều
quy chiếu về chu kỳ của sự nhập thể. Sự kiện này một phần có thể giải thích
được bởi chỗ đứng của Đức Maria trong các Phúc Âm thời thơ ấu, và bởi sự xuất
hiện rất kín đáo của Mẹ trong cuộc đời công khai của Chúa Giêsu. Tuy nhiên,
dưới khía cạnh cử hành, bởi vì Giáo Hội đã luôn luôn nhìn Đức Maria trong Con
Mẹ và tự nhìn mình qua mầu nhiệm của Mẹ, mà không tạo ra các ngày lễ mới, nên thật
đáng mong ước có một việc tưởng niệm Mẹ đơn sơ trong các cử hành, trong đó Mẹ
Maria được nhắc tới trong các văn bản Thánh Kinh Tân Ước: như Mẹ đứng dưới chân
Thánh Giá Chúa, Mẹ hiện diện và cầu nguyện với các môn đệ trong Nhà Tiệc Ly,
trong khi chờ đợi Chúa Thánh Thần hiện xuống (Ga 19,25-27 Cv 1,12-14), để cho
việc tưởng niệm Mẹ được đầy đủ và quân bình hơn đối với các thời điểm khác nhau
của năm phụng vụ.
Linh Tiến Khải
